Suy cho cùng, ông cũng chẳng ưa nổi thói tự cao tự đại của Cố Hằng và cái tính thánh mẫu của Lâm Vãn Tinh. Thế nên, đối với những yêu sách của Lâm Vãn Tinh, ông chỉ còn cách lấy quy định ra để bác bỏ. Lâu dần, nghe lời xúi giục của Cố Hằng, Lâm Vãn Tinh cho rằng Phương Tri Ý cố tình gây khó dễ cho mình. Nàng ta coi ông là kẻ máu lạnh vô tình, còn đám người từng chịu ơn nàng cũng hùa theo, xem Phương Tri Ý là kẻ tham công, tư lợi.
Nhân lực của tiểu đội cũng vì thế mà liên tục hao hụt. Hôm nay chết một người vì Lâm Vãn Tinh tự ý hành động, ngày mai lại chết thêm hai người vì nàng ta thấy quỷ dị đáng thương, ngăn cản đội viên hạ sát thủ.
Trong trận chiến với con quỷ dị cấp cao, người dẫn đội vốn là Phương Tri Ý. Khác với Cố Hằng, ông đã lên kế hoạch chu toàn, bố trí tỉ mỉ. Thế nhưng, chỉ vì sự bất hợp tác của vài cá nhân mà dẫn đến cái chết của nhóm Lý Phi. Lần đầu tiên Phương Tri Ý nổi giận, ông đanh thép chỉ trích Cố Hằng kéo bè kết cánh, mắng Lâm Vãn Tinh "khảng khái nhờ của người", bản thân muốn làm thánh mẫu lại bắt người khác phải hy sinh mạng sống.
Những lời này đã đắc tội triệt để với hai kẻ kia, khiến cả tiểu đội tan đàn xẻ nghé. Không lâu sau, Lâm Vãn Tinh nhặt được nam chính - thiếu niên luôn cự tuyệt thiện ý của người khác. Vì canh cánh trong lòng cái chết của dân làng, hắn lén lút phá hoại hệ thống cảnh giới của thành phố hòng bỏ trốn. Nào ngờ trên đường đụng độ một con quỷ dị hùng mạnh, hắn không chút do dự quay đầu chạy ngược về phía lỗ hổng phòng thủ, dẫn dụ con quỷ dị kia xông thẳng vào trong thành.




